Visual Field Test Logo

Giúp các tế bào mới sống sót: Cách các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể hỗ trợ phục hồi thị lực trong bệnh tăng nhãn áp trong tương lai

14 phút đọc
Bài viết âm thanh
Giúp các tế bào mới sống sót: Cách các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể hỗ trợ phục hồi thị lực trong bệnh tăng nhãn áp trong tương lai
0:000:00
Giúp các tế bào mới sống sót: Cách các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể hỗ trợ phục hồi thị lực trong bệnh tăng nhãn áp trong tương lai

Giúp các tế bào mới sống sót: Cách các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể hỗ trợ phục hồi thị lực trong bệnh tăng nhãn áp trong tương lai

Bệnh tăng nhãn áp là nguyên nhân hàng đầu gây mù vĩnh viễn trên toàn thế giới. Trong bệnh tăng nhãn áp, một loại tế bào thần kinh trong mắt được gọi là tế bào hạch võng mạc (RGC) dần dần chết đi, dẫn đến mất thị lực (pubmed.ncbi.nlm.nih.gov) (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Các tế bào này bình thường có nhiệm vụ truyền thông tin thị giác từ mắt đến não, vì vậy khi chúng mất đi, thị lực ngoại biên sẽ mờ dần và bóng tối bao trùm. Các phương pháp điều trị bệnh tăng nhãn áp hiện nay tập trung vào việc giảm áp lực mắt (ví dụ bằng thuốc nhỏ mắt) để làm chậm tổn thương, nhưng chúng không thể phục hồi các RGC đã mất hoặc khôi phục thị lực (pubmed.ncbi.nlm.nih.gov) (pmc.ncbi.nlm.nih.gov).

Các nhà nghiên cứu đang khám phá những cách mới để một ngày nào đó khắc phục vấn đề này bằng cách thay thế hoặc bảo vệ các tế bào thần kinh đã mất. Một ý tưởng thú vị là cấy ghép các RGC khỏe mạnh (được nuôi cấy từ tế bào gốc) vào mắt. Về nguyên tắc, những tế bào mới này có thể kết nối lại võng mạc với não. Nhưng có một vấn đề: chỉ đơn thuần cấy ghép các tế bào mới vào một con mắt bị bệnh là không đủ. Các RGC mới được cấy ghép thường không sống sót được lâu. Trong các thí nghiệm, nhiều tế bào mới được tìm thấy bị mắc kẹt trong dịch mắt mà không có sự hỗ trợ cần thiết, và chúng nhanh chóng chết đi (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Vì lý do này, các nhà khoa học đang tìm kiếm những cách thức để giúp các tế bào được cấy ghép sống sót và phát triển.

Các nhà khoa học đang cố gắng khắc phục điều gì

Mục tiêu là khắc phục tổn thương do bệnh tăng nhãn áp gây ra – cụ thể là sự mất mát các RGC mang tín hiệu thị giác. Vì các RGC của con người không thể tự tái tạo, một phương pháp là thay thế chúng. Các nhà khoa học có thể tạo ra các tế bào giống RGC từ tế bào gốc và cấy ghép chúng vào võng mạc (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Một mục tiêu khác là bảo vệ các RGC còn lại khỏi chết ngay từ đầu, nhằm cứu lấy thị lực của bệnh nhân.

Tuy nhiên, cả hai chiến lược đều đối mặt với những thách thức lớn. Bất kỳ RGC mới nào (dù là được cấy ghép hay những tế bào còn sống) đều phải phát triển sợi trục (“dây” của tế bào mang tín hiệu) đến tận não. Chúng cần một môi trường thân thiện (với chất dinh dưỡng và tín hiệu hỗ trợ) để tồn tại. Mô mắt trong bệnh tăng nhãn áp thường bị căng thẳng do áp lực cao và viêm nhiễm, điều này làm cho nó trở thành một nơi khắc nghiệt. Ví dụ, các tế bào được cấy ghép vào mắt chuột chủ yếu bị mắc kẹt trong dịch mắt (thủy tinh thể) nơi chúng thiếu các tín hiệu hỗ trợ sự sống (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Kết quả là, hầu hết chết ngay sau khi cấy ghép. Tỷ lệ sống sót thấp này có nghĩa là chỉ đơn giản thêm các tế bào mới “không đủ để bù đắp cho những gì võng mạc bị tăng nhãn áp cần để nhìn lại” – đây vẫn là một vấn đề chưa được giải quyết (pmc.ncbi.nlm.nih.gov) (pmc.ncbi.nlm.nih.gov).

Các nhà khoa học muốn khắc phục điều gì? Tóm lại, họ muốn thay thế hoặc trẻ hóa các RGC đã mất và khôi phục đường dẫn thần kinh thị giác. Điều này có thể có nghĩa là cấy ghép các RGC khỏe mạnh (từ tế bào gốc phôi hoặc tế bào gốc cảm ứng) và giúp chúng tích hợp, hoặc tìm cách cứu các tế bào còn lại của bệnh nhân bằng thuốc hoặc liệu pháp khác. Nhưng cho đến nay, chưa có phương pháp nào trong lâm sàng có thể thực sự phục hồi các tế bào đã mất hoặc kết nối lại trong bệnh tăng nhãn áp (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Đó là lý do tại sao các nhà nghiên cứu đang xem xét các công cụ mới sáng tạo – bao gồm y học nano – để mang lại cơ hội sống sót cho các tế bào được cấy ghép này.

Tại sao việc chỉ đơn thuần thêm tế bào mới có thể không đủ

Hãy hình dung một luống vườn (võng mạc) nơi các cây (RGC) đã chết. Bạn có thể nghĩ rằng việc trồng lại cây con mới sẽ có hiệu quả, nhưng nếu đất cằn cỗi và khí hậu khắc nghiệt, cây mới sẽ không phát triển mạnh. Điều tương tự cũng xảy ra với RGC. Mắt của bệnh nhân tăng nhãn áp có áp lực cao, lưu lượng máu giảm và căng thẳng mãn tính lên các dây thần kinh. Một tế bào được cấy ghép đột nhiên thấy mình trong một “môi trường” không thân thiện mà không có đủ yếu tố tăng trưởng. Trong các thí nghiệm, ngay cả khi cẩn thận đưa nhiều RGC khỏe mạnh vào võng mạc chuột, hầu hết chúng đều không sống sót (pmc.ncbi.nlm.nih.gov).

Nghiên cứu đã chỉ ra rằng các tế bào được cấy ghép không chỉ cần chất dinh dưỡng mà còn cần tín hiệu bảo vệ (như yếu tố tăng trưởng và tín hiệu chống chết tế bào) để tồn tại và mở rộng các nhánh thần kinh của chúng (sợi thần kinh). Trong một nghiên cứu, các nhà khoa học phát hiện ra rằng việc đồng cấy ghép các tế bào gốc hỗ trợ (gọi là iPSC) cùng với RGC đã cải thiện đáng kể sự sống sót của các RGC được ghép (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Các tế bào gốc tiết ra các yếu tố hữu ích giúp RGC sống sót và thậm chí thúc đẩy sự phát triển thần kinh của chúng (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Điều này nhấn mạnh sự cần thiết của một môi trường hỗ trợ. Đơn giản là đưa các tế bào thay thế vào mắt mà không có sự bảo vệ hoặc giúp đỡ thường thất bại.

Y học nano là gì?

Y học nano có thể nghe giống khoa học viễn tưởng, nhưng về cơ bản, đó là y học ở quy mô siêu nhỏ. Một hạt “nano” có kích thước khoảng một phần tỷ mét – nhỏ hơn nhiều so với một tế bào người. Hãy tưởng tượng những chiếc xe tải giao hàng rất nhỏ có thể mang thuốc trực tiếp đến nơi cần thiết. Trong y học nano, các nhà khoa học thiết kế các hạt siêu nhỏ (thường làm từ polyme hoặc lipid có khả năng phân hủy sinh học) để chứa thuốc hoặc yếu tố tăng trưởng. Những hạt nano này có thể di chuyển qua mắt và giải phóng “hàng hóa” của chúng từ từ theo thời gian. Chúng có thể được thiết kế để nhắm mục tiêu vào các tế bào cụ thể bằng các “nhãn” bề mặt, giống như việc thêm nhãn địa chỉ vào một gói hàng.

Phương pháp này có thể vượt qua một số rào cản của mắt. Ví dụ, thuốc nhỏ mắt thường bị rửa trôi nhanh chóng; tiêm thì cần lặp lại. Các hạt nano có thể lưu lại trong mắt lâu hơn và bảo vệ thuốc cho đến khi nó đến võng mạc. Trong nghiên cứu tăng nhãn áp, các hạt như vậy có thể mang các hợp chất bảo vệ thần kinh giúp bảo vệ RGC khỏi căng thẳng. Một đánh giá gần đây lưu ý rằng các chất mang nano là một “phương pháp tiếp cận đầy hứa hẹn” để giải quyết những thách thức trong việc cung cấp thuốc bảo vệ thần kinh đến các RGC (pubmed.ncbi.nlm.nih.gov). Tóm lại, y học nano có nghĩa là sử dụng các chất mang thuốc siêu nhỏ, được thiết kế để cung cấp liệu pháp chính xác và an toàn trong mắt.

Các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể giúp các tế bào được cấy ghép như thế nào

Vậy, những chất mang siêu nhỏ này có thể giúp các RGC mới được cấy ghép như thế nào? Ý tưởng là đóng gói mỗi hạt nano với các phân tử giúp bảo vệ tế bào khỏi chết và thúc đẩy sự phát triển. Chẳng hạn, các nhà khoa học có thể sử dụng các tác nhân chống apoptosis (ngăn chặn tế bào tự tử) và các yếu tố tăng trưởng kích thích sự mở rộng của dây thần kinh. Khi các tế bào được cấy ghép được đưa vào mắt, các chất mang nano có thể giải phóng các chất hữu ích này xung quanh chúng. Điều này giống như việc cung cấp cho mỗi tế bào mới một nguồn thuốc duy trì sự sống riêng.

Về mặt thực tế, các nhà nghiên cứu có thể tiêm các chất mang nano này vào mắt cùng với các tế bào. Các hạt có thể được thiết kế để bám xung quanh lớp võng mạc nơi các tế bào cư trú. Khi chúng phân hủy chậm, chúng sẽ tràn ngập khu vực đó với các phân tử bảo vệ. Điều này tạo ra một vi môi trường cục bộ – một “môi trường” an toàn hơn – cho các tế bào ghép mỏng manh.

Có một số bằng chứng cho thấy chiến lược này có thể hoạt động. Ví dụ, một nghiên cứu trước đây trên chuột đã sử dụng các hạt nano nhắm mục tiêu mang một steroid bảo vệ tự nhiên (DHEA) trực tiếp đến các RGC. Các hạt nano đó tích tụ trong lớp RGC và ngăn chặn đáng kể sự chết của tế bào hạch dưới căng thẳng (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Trong nghiên cứu đó, các hạt đặc biệt (được hướng dẫn bởi một phân tử gọi là CTB) đã bảo vệ RGC trong ít nhất hai tuần, trong khi các hạt không có mục tiêu thì không giúp ích gì (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Điều này cho thấy rằng nếu bạn cung cấp đúng loại thuốc cho RGC thông qua các hạt nano, bạn có thể giúp chúng sống sót sau tổn thương.

Nghiên cứu mới về bệnh tăng nhãn áp tiến xa hơn bằng cách kết hợp các RGC được cấy ghép với sự hỗ trợ của y học nano. Trong nghiên cứu mới nhất, các nhà khoa học đã nạp các chất mang siêu nhỏ với hỗn hợp các phân tử được thiết kế để ngăn chặn quá trình apoptosis (chết tế bào theo chương trình) và khuyến khích sự phát triển của sợi thần kinh. Sau đó, họ đã cấy ghép các RGC có nguồn gốc từ tế bào gốc vào một mô hình tăng nhãn áp (trên động vật thí nghiệm). Kết quả rất hứa hẹn: các RGC được ghép sống lâu hơn và phát triển nhiều sợi thần kinh hơn khi có mặt các chất mang nano. Nói cách khác, các gói thuốc siêu nhỏ đã giúp “nuôi dưỡng” các tế bào thần kinh mới vượt qua giai đoạn đầu căng thẳng sau khi cấy ghép.

Quan trọng là, đây chưa phải là một giải pháp thần kỳ. Nghiên cứu được thực hiện trong phòng thí nghiệm (trên mô hình động vật, không phải trên người). Nó cho thấy nhiều tế bào được cấy ghép sống sót hơn với liệu pháp y học nano, nhưng chúng ta phải rõ ràng: nó không khôi phục thị lực ở những động vật này. Nó chỉ chứng minh sự sống sót của tế bào và sự phát triển của sợi thần kinh được cải thiện trong điều kiện phòng thí nghiệm. Các nhà nghiên cứu đã đo lường số lượng tế bào còn lại và mức độ phát triển của chúng, nhưng họ không kiểm tra kết quả thị lực thực tế. Tuy nhiên, kết quả chứng minh khái niệm này là một bước quan trọng, cho thấy chiến lược này “có tiềm năng tăng cường ghép RGC” mà không gây hại cho các tế bào.

Phương pháp này còn cách xa điều trị thực tế bao xa?

Điều rất quan trọng là phải thực tế: nghiên cứu này đang ở giai đoạn đầu, thử nghiệm. Các kết quả tích cực cho đến nay đến từ các nghiên cứu trong phòng thí nghiệm có kiểm soát, không phải nghiên cứu trên người. Chưa từng có thử nghiệm lâm sàng nào cho thấy việc cấy ghép RGC có thể phục hồi thị lực ở bệnh nhân tăng nhãn áp. Trên thực tế, các chuyên gia lưu ý rằng hiện tại không có liệu pháp nào thực sự phục hồi các RGC đã mất hoặc xây dựng lại đường dẫn thần kinh thị giác trong bệnh tăng nhãn áp (pmc.ncbi.nlm.nih.gov).

Những gì công trình mới này cho thấy là hứa hẹn về mặt nguyên tắc, nhưng còn nhiều trở ngại phía trước. Các nhà khoa học sẽ cần lặp lại và xác minh các phát hiện, kiểm tra xem liệu pháp này có an toàn hay không và thử nghiệm nó trên các mô hình tiên tiến hơn. Chỉ khi một liệu pháp hoạt động nhất quán trên động vật, nó mới có thể tiến tới thử nghiệm trên người, và quá trình đó có thể mất nhiều năm. Trong thời gian này, các nhà nghiên cứu cũng phải đảm bảo phương pháp này an toàn và không gây ra các tác dụng phụ không mong muốn (ví dụ: phản ứng miễn dịch hoặc các tổn thương khác).

Cho đến nay, chưa có sự cải thiện thị lực nào ở người được chứng minh. Nghiên cứu không cho thấy thị lực đã được phục hồi ở động vật – mà chỉ cho thấy nhiều tế bào được cấy ghép sống sót hơn với sự trợ giúp của y học nano. Điều này giống như việc nhìn thấy cây con nảy mầm trong phòng thí nghiệm; có hy vọng, nhưng đó chưa phải là một vụ mùa đã được trồng. Chúng ta không thể cho rằng điều này sẽ hoạt động tương tự ở người.

Tóm lại, các nhà khoa học còn rất xa mới có một phương pháp chữa bệnh tăng nhãn áp mới dựa trên ý tưởng này. Phương pháp y học nano này vẫn chỉ là một bằng chứng khái niệm. Nó làm nổi bật một giải pháp thông minh cho một vấn đề khó khăn, nhưng sẽ cần thêm nhiều thí nghiệm và thử nghiệm nữa trước khi bệnh nhân có thể hưởng lợi. Như một bài đánh giá thẳng thắn nhận định, hiện tại “không có kỹ thuật nào có thể chuyển đổi để thay thế các RGC đã mất” (pmc.ncbi.nlm.nih.gov). Con đường từ một phát hiện trong phòng thí nghiệm đến một phương pháp điều trị y tế còn dài.

Kết luận

Nói một cách đơn giản, nghiên cứu này cho thấy một cách sáng tạo để thúc đẩy các tế bào võng mạc mới. Các hạt vận chuyển thuốc siêu nhỏ – một loại y học nano – đã được sử dụng để bảo vệ các tế bào thần kinh được cấy ghép trong một mô hình tăng nhãn áp. Các tế bào đã hoạt động tốt hơn với sự giúp đỡ này, sống sót lâu hơn và phát triển nhiều kết nối hơn. Đây là một kết quả phòng thí nghiệm đáng khích lệ, nhưng nó chỉ là một bước đầu tiên trên một hành trình dài. Hiện tại, nó không phục hồi thị lực; nó chỉ cho thấy rằng các tế bào được cấy ghép có thể được tạo điều kiện để sống sót trong điều kiện khó khăn.

Hiện tại, bệnh nhân tăng nhãn áp và gia đình nên biết rằng đây là khoa học cơ bản đầy hứa hẹn, chứ không phải là một phương pháp điều trị. Đây là một cái nhìn thoáng qua về một phương pháp tiếp cận trong tương lai: một ngày nào đó, chúng ta có thể sử dụng công nghệ nano để giúp các mảnh ghép tế bào thần kinh sửa chữa mắt. Nhưng hiện tại, nó vẫn nằm trong lĩnh vực nghiên cứu thử nghiệm.

Sẵn sàng kiểm tra thị lực của bạn?

Bắt đầu bài kiểm tra thị trường miễn phí của bạn trong chưa đầy 5 phút.

Bắt đầu kiểm tra ngay

Thích nghiên cứu này?

Đăng ký nhận bản tin của chúng tôi để biết thông tin chi tiết mới nhất về chăm sóc mắt, hướng dẫn về tuổi thọ và sức khỏe thị giác.

Bài viết này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin và không phải là lời khuyên y tế. Luôn tham khảo ý kiến chuyên gia y tế có trình độ để được chẩn đoán và điều trị.
Giúp các tế bào mới sống sót: Cách các chất mang thuốc siêu nhỏ có thể hỗ trợ phục hồi thị lực trong bệnh tăng nhãn áp trong tương lai | Visual Field Test