Người nghi ngờ mắc bệnh glôcôm là người có những dấu hiệu hoặc yếu tố làm bác sĩ lo ngại rằng họ có thể đang ở giai đoạn đầu của bệnh nhưng chưa được xác định chắc chắn. Điều này có thể bao gồm áp lực nội nhãn cao, thay đổi nhỏ ở dây thần kinh thị giác, hoặc kết quả kiểm tra thị trường nhìn chưa rõ ràng. Khi được xếp vào nhóm nghi ngờ, người đó thường được theo dõi chặt chẽ hơn với các xét nghiệm định kỳ để phát hiện bất kỳ tiến triển nào. Mục tiêu là phát hiện sớm trước khi xảy ra mất thị lực đáng kể, bởi vì tổn thương do glôcôm thường kéo dài và không thể phục hồi hoàn toàn. Việc phát hiện nghi ngờ cũng giúp bác sĩ đánh giá nguy cơ cá nhân và cân nhắc bắt đầu điều trị sớm nếu cần.
Người nghi ngờ mắc bệnh glôcôm nên hiểu rằng điều này không có nghĩa là họ chắc chắn sẽ mù, nhưng cần tuân thủ lịch hẹn và xét nghiệm. Một số can thiệp như giảm áp lực mắt bằng thuốc nhỏ mắt hoặc thay đổi lối sống có thể làm chậm hoặc ngăn ngừa tổn thương. Hiểu về tình trạng này giúp người bệnh nhận biết triệu chứng sớm và hợp tác với bác sĩ chuyên khoa mắt để bảo vệ thị lực lâu dài.